Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

Báo mới 24h ngày hôm nay: Tâm bình thản có mọi sự trên đời mới là cảnh giới cao nhất của nhân sinh


Chúng ta đều sống ở nơi hồng trần cuồn cuộn, chẳng thể tự mình tách rời khỏi trời đất và vũ trụ, nhưng chỉ cần giữ một trái tim bình tĩnh, thì dù mang vinh hay nhục cũng ko sợ hãi. Tâm luôn giữ điềm nhiên mới là cảnh giới cao nhất của nhân sinh.




Đầu mùa thu năm 1925, đại sư Hoằng Nhất vì chiến tranh mà phiêu bạt tới tận Thất Tháp tự ở Ninh Ba. Một ngày nọ, người bạn của ông là Hạ Miễn Tôn tới thăm, thấy đại sư Hoằng Nhất ăn cơm chỉ với 1 món dưa muối, theo báo mới 24h ngày hôm nay. Có thể tìm hiểu thêm báo mới 24h ngày hôm nay tại https://trithucvn.net/

Hạ Miễn Tôn bèn hỏi: “Món dưa muối này chẳng phải quá mặn hay sao?”. Đại sư Hoằng Nhất trả lời: “Mặn cũng có hương vị riêng”.

Sau lúc ăn cơm, đại sư Hoằng Nhất rót 1 ly nước trắng để uống. Hạ Miễn Tôn lại hỏi: “Không có trà sao? Sao lại chỉ uống nước sôi nhạt nhẽo thế này?”. Đại sư Hoằng Nhất vừa cười vừa trả lời: “Nước sôi tuy nhạt, nhưng nhạt cũng có hương vị riêng”.

Vạn sự tùy duyên, hết thảy đều thuận theo bỗng dưng

Vào tháng phục thiên – tháng mà mẫu hot nóng bức nhất trong mùa hè, bãi cỏ trong chùa đều héo úa, trông rất khó coi. Tiểu hòa thượng thấy ko vừa mắt, liền nói mang sư phụ: “Sư phụ, chúng ta mau gieo hạt đi!”. Sư phụ nói: “Không cần phải vội, cứ tùy thời”.

Trời vào thu, sư phụ lại tìm về 1 bao hạt giống, gọi chú tiểu đem bao hạt giống này đi gieo. Không ngờ, một trận gió thổi đến, hạt giống một phần được gió giúp vãi ra khoảng đất, một đầy đủ thì bị thổi đi mất.

Tiểu hòa thượng lo âu nhắc với sư phụ: “Sư phụ, phân nửa hạt giống bị gió thổi bay đi rồi”. Sư phụ nói: “Không sao, những hạt bị thổi đi cũng chỉ là hạt lép, dù mang gieo hạt cũng ko nảy mầm được, cứ thuận theo tự nhiên”.

Vừa mới gieo hạt xong, mang mấy con chim nhỏ bay tới, ăn sạch hạt ở trong đất. Tiểu hòa thượng vội vàng đuổi lũ chim đi, sau ngừng thi côngĐây báo mang sư phụ: “Gay rồi, hạt giống đều bị chim ăn hết!”. Sư phụ nói: “Lo chiếc gì chứ, hạt giống phổ thông tương tự, ăn sao hết, cứ thuận theo hoàn cảnh”.

Nửa đêm, có một trận mưa lớn gió to. Tiểu hòa thượng mếu máo đến gặp sư phụ: “Lần này thì xong thật rồi, hạt giống đều bị mưa cuốn trôi rồi”. Sư phụ đáp: “Trồng thì cũng trồng rồi, trồng được bao lăm nảy mầm bấy nhiêu, cứ để tùy duyên”.

Mấy ngày sau, trên nền đất trống đã nhú lên đa số mầm xanh, đến cả các khu đất không gieo hạt cũng mang đa dạng chồi non mọc lên. Tiểu hòa thượng vui mừng nói: “Sư phụ, người xem này, mầm non mọc ra rồi”. Sư phụ vẫn giữ dáng vẻ trầm tĩnh như trước nói: “Đúng là nên như vậy, nên vui mừng theo mọi thứ đã an bài”.

Sinh ra khiến người là để cảm nhận vẻ đẹp của thiên hạ

Chúng ta thường vì những chuyện lặt vặt trước mắt mà quên mất lý do ban đầu muốn theo đuổi là gì. Trước đây có nghe 1 vị trưởng lão đề cập 1 câu chuyện thế này: có 1 thiền sư rất thích trồng hoa lan, bởi vì hoa lan có thể mang đến cho ông sự vui vẻ và an tĩnh.

sở hữu 1 lần ông ra ngoài đi đây chậm triển khai, liền giao hoa lan lại cho môn đệ coi sóc. Môn đệ biết đây là vật ưa thích của sư phụ, vậy nên chăm sóc khôn cùng chăm chút, hoa lan mọc rất khả quan. Nhưng chập tối hôm trước trước lúc thiền sư quay về, trời bỗng trút cơn mưa tầm tã, người môn sinh ko kịp bê chậu hoa lan từ ngoài vào trong phòng. Đến lúc người môn đệ nhớ ra, chậu hoa lan xinh đẹp đã bị mưa gió quật rơi dưới mặt đất.

Nhìn chậu hoa vỡ nát, môn đệ khôn xiết lo âu, cậu ta ko sợ mình bị phạt, cậu sợ sư phụ sẽ tức giận và đau lòng, sư phụ yêu chậu hoa lan này tương tự, chỉ cần rảnh rang là tự tay chăm bẵm, thế mà nó giờ lại thành như thế. Nào ngờ thiền sư sau khi trở về biết chuyện chẳng phải tức giận, cũng ko phạt môn sinh. Ông ta kể với đồ đệ: “Ban đầu ta trồng hoa lan, chẳng hề là để bữa nay nổi giận”.

Đúng vậy, khi đầu lúc chúng ta tới toàn cầu này, ko phải là để tức tối oán giận và thất vọng! Chúng ta tới là để cảm nhận cái đẹp của trần giới. Thế nhưng bạn và tôi trên nhân gian này, ngoài việc làm cho được mấy chuyện thoát tục ra, liệu với thể cảm nhận mẫu đẹp của cõi tục không?

Trong sách “Thái căn đàm” viết: “Không quan tâm thiệt hơn, thư nhàn xem hoa nở hoa tàn trước sân; mặc xác là đi hay ở, thư thái xem mây cuốn mây trôi trên bầu trời”. Bởi vì “Khi nhạn bay qua đầm nước lã, thì bóng nhạn in hình trong đầm nước. Nhưng khi nhạn bay qua rồi, thì nước đầm đâu sở hữu lưu giữ hình ảnh nào của nhạn nữa”.

lúc gió thổi vào bụi trúc thưa, gây tiếng xào xạc trong bụi trúc, nhưng khi gió đã đi rồi, thì bụi trúc trở lại hoàn toàn lặng im, chẳng lưu giữ lại một tiếng động nào do gió đã gây ra trước ngừng thi côngĐây. Vì vậy nên khi với việc xảy ra, người quân tử nên nhiệt thành, 1 lúc sự việc đã qua rồi thì cũng đừng nên vương vít khiến cho gì.

Phúc họa trong khoảng ngừng thi côngĐây mà đến, nên thuận theo đột nhiên chớ quá cầu toàn

“Đạo Đức Kinh” viết: “Sủng nhục nhược kinh, quý đại hoán vị nhược thân. Ngô sở dĩ hữu đại hoạn nhái, vị ngô hữu thân, cập ngô vô thân, ngô hữu hà hoạn?”. Ý rằng, trần gian được vinh hay bị nhục, sợ vạ lớn thì sinh ra rối loàn. Chúng ta sở dĩ sợ vạ to là vì ta có mẫu thân. Giả dụ ta ko sở hữu thân, quên mình sở hữu thân đi, thì còn sợ gì tai vạ nữa?.

Chúng ta đều sống ở nơi hồng trần cuồn cuộn, chẳng thể tự mình tách rời khỏi trời đất và vũ trụ, nhưng chỉ cần giữ 1 trái tim tĩnh tâm, thì dù sở hữu vinh hay nhục cũng không khiếp sợ, vậy thì đâu còn họa gì?

Giống như hoa sen, mùa xuân thích sự xanh non của nó: “Lá sen mới nhú như sừng nhọn, có chú chuồn chuồn đến đậu chơi”; mùa hè lại thích sự nồng ấm của nó: “Liền trời sắc lá xanh xanh ngắt, nắng chiếu màu hoa thẫm lạ lùng”; mùa thu thì lại có: “Tàn sen nghe tiếng lạnh nhạt mưa rơi”; mùa đông lại trông chờ sự “uy nghi ngay thẳng” của nó.


Từ khóa: bao moi 24h ngay hom nay. Có thể tìm hiểu thêm bao moi 24h ngay hom nay tại https://trithucvn.net/



Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

5 Bài Học Thương Mại Cực K��� Sâu Sắc Từ Tiểu Thuyết Tam Qu���c Diễn Nghĩa

Tam Quốc Diễn Nghĩa – tiểu thuyết nổi danh của La Quán Trung – ko chỉ thuần tuý là cuốn sách ghi lại 1 trong các thời đại loạn lạc hàng đầu lịch sử Trung Quốc mà còn là tác phẩm chứa cất phổ thông bài học sâu sắc về buôn bán.



một. Kết nghĩa đào viên: 1 mục tiêu, một tuyệt vời.

Đối với đọc giả Tam Quốc Diễn Nghĩa, sự kiện kết nghĩa vườn đào của Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi có lẽ đã quá thân thuộc. Và, cảnh ngộ của một Tây Thục có phần chắp vá lúc chậm tiến độ ko khác là mấy so có các gì mà 1 startup phải trải qua: xuất phát điểm ban sơ chỉ là ý tưởng. khi mà Ngụy hay Ngô có rất nhiều mọi nguồn tài nguyên cần yếu và cả một đế chế "chống lưng" phía sau, Thục ko sở hữu gì ngoài 3 "nhà đồng sáng lập" với tài sản độc nhất vô nhị là 1 ước mong chung, một tuyệt vời chung và 1 mục tiêu chung.

lúc đấy, dù với tiếng là mang trong mình cái máu hoàng thất, song Lưu Bị và 2 người anh em thực sự ko với bất cứ thứ gì ngoài khát vọng khôi phục nhà Hán. Thành thực mà nhắc, mãi sau trận Xích Bích, Thục mới mang định nghĩa gọi là kinh đô đóng quân. Và, dù đa dạng lần Lưu Bị phải nương nhờ dưới trướng người khác, tune, sợi dây kết liên giữa 3 anh em Lưu – Quan – Trương ko vì thế mà bị cắt đứt.

Bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa: Để khởi nghiệp thành công, những nhà sáng lập khăng khăng phải với chung 1 tiêu chí và lý tưởng. Bởi vì, lúc đi lên trong khoảng hai bàn tay trắng, cạnh tranh và vấp ngã là điều chẳng thể nào giảm thiểu khỏi. Việc với 1 tiêu chí chung cũng như một lý tưởng chung sẽ giúp cho những thành viên sáng lập đoàn kết hơn trước các tình huống cạnh tranh hay mâu thuẫn, vốn lên đường từ sự khác biệt trong suy nghĩ và cách làm việc. giả dụ chẳng thể san sẻ cộng 1 mục tiêu và hoàn hảo, thì cứng cáp các thành viên sáng lập – hạt nhân của startup – chẳng thể đồng hành nhau đến ngày cuối cùng.

hai. Tam cố thảo lư: Lòng nhẫn nại và khiêm tốn

Tại Tân Dã, Lưu Bị được nghe về tiếng tăm cùng tuấn kiệt của Gia Cát Lượng nên đã ko nói thân phận mình mà quyết định đích thân đến mời ông ra giúp sức. hai lần đầu gạnh thăm, cả ba anh em đều ko gặp Gia Cát Lượng. Trong chậm triển khai, lần thứ 2, cả ba gặp phải trận tuyết lớn tune vẫn cố đến nơi, vì Lưu Bị cho rằng đội gió tuyết mà đi mới tỏ được lòng thành.

tới lần thứ three, cả Quan Vũ cũng không vui, ngỏ ý không muốn đến. Tune, Lưu Bị khăng khăng muốn đi. tới nơi, Lưu Bị nhẫn nại đứng đợi Gia Cát Lượng ngủ 1 giấc rồi mới cung kính bàn việc to. Sau lúc nghe Gia Cát Lượng Đánh giá tình hình lúc đấy, Lưu Bị liền quỳ xuống mà khẩn cầu ông viện trợ. Cảm động bởi sự thực lòng, khiêm tốn của Lưu Bị, Gia Cát Lượng đã nhận lời và sau này giúp Thục đạt được phổ thông thành quả lớn.

Bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa: Trên đường buôn bán nói chung hay khởi nghiệp đề cập riêng, lòng nhẫn nại và sự khiêm tốn là 2 yếu tố hết sức quan yếu. con đường lập thân, lập nghiệp vốn không trải hoa hồng, music chẳng phải là bất khả thi. Sẽ mang khi, thậm chí cả những người đồng sáng lập doanh nghiệp cũng sẽ khuyên bạn trong khoảng bỏ một điều gì chậm triển khai. Nhưng, hãy nhẫn nại, vì mỗi 1 thất bại là mỗi 1 bước đệm đưa ta đến gần hơn với tiêu chí.

tuy nhiên, người nhà buôn cũng cần phải biết vứt bỏ loại tôi của mình mà trang nghiêm học hỏi và thu nhận với tấm lòng cầu thị. Bởi vì, ý tưởng của bạn chưa chắc đã là duy nhất và thật sự nổi trội như các gì bạn vẫn tưởng tượng đâu.

three. tuyển lựa Hoàng Trung: tiêu dùng người chính xác

Hoàng Trung – 1 trong "ngũ hổ tướng" của Thục – được Tam Quốc Diễn Nghĩa bộc lộ là một lão tướng music sở hữu sức địch muôn người. Lưu Bị, vì ý thức được hào kiệt và sự trung thành của ông, nên vẫn phong Hoàng Trung khiến cho Hậu tướng quân, vị trí ngang hàng mang Quan Vũ (Tiền tướng quân), bất chấp tuổi tác của ông đã cao.

Bài học trong khoảng Tam Quốc Diễn Nghĩa: Điều quan yếu để dùng viên chức là thực lực chứ không phải các nguyên tố bên ngoài. Đừng xem thường nhân viên già! Bởi vì đôi khi họ còn khiến cho rẻ hơn nhân viên trẻ.

Phàm là người, người nào cũng mang những suy nghĩ và định kiến của riêng mình. Trên cương vị một người chèo lái đơn vị, nếu như nhà buôn chẳng thể vượt trên những định kiến của bản thân, thì có thể sẽ đánh mất đi 1 nhân tài hello hữu với. Và, tệ hơn nữa là tài năng ấy rất sở hữu thể sẽ đầu quân cho đối thủ của bạn. Cả Gia Cát Lượng lẫn Lưu Bị đều hiểu rằng, để mang thể tiếp tục tuyến phố chinh phạt, thì 1 tướng quân dày dạn kinh nghiệm như Hoàng Trung là khôn cùng quan yếu.

Từ khóa: tam quoc dien nghia